TỘI DANH XÂM HẠI TÌNH DỤC
Home - DỊCH VỤ KHÁC - LUẬT SƯ HÌNH SỰ & GIAO THÔNG - TỘI DANHXÂM HẠI TÌNH DỤC
Tội danh Xâm hại tình dục: Giao cấu không đồng thuận
Tại tất cả các khu vực pháp lý ở Úc, hành vi giao cấu với một người mà không có sự đồng thuận của người đó là một hành vi phạm pháp. Ở New South Wales và Lãnh thổ Thủ đô Úc, hành vi này được mô tả là “giao cấu không đồng thuận”. Trong khi đó, ở các bang Queensland, South Australia, Tasmania và Victoria, hành vi tương tự được gọi là “hiếp dâm”.
Định nghĩa
Tại tất cả các khu vực pháp lý, giao cấu được định nghĩa bởi một trong các yếu tố sau đây:
- Sự xâm nhập vào âm đạo (bao gồm cả âm đạo được phẫu thuật tạo hình) hoặc hậu môn của một người bằng dương vật, bất kỳ bộ phận nào của cơ thể của người khác, hoặc bằng một vật thể, trừ khi hành vi xâm nhập đó được thực hiện cho mục đích y tế hợp pháp;
- Việc đưa bất kỳ phần nào của dương vật vào miệng của người khác;
- Liếm âm hộ;
- Việc tiếp tục giao cấu như định nghĩa trên sau khi người kia đã rút lại sự đồng thuận.
Trong hầu hết các khu vực pháp lý, mức độ xâm nhập nhỏ nhất cũng đủ cấu thành hành vi giao cấu tình dục. Đối với liếm âm hộ, không cần có sự xâm nhập thực tế vào âm đạo bằng lưỡi. Hành vi giao cấu không nhất thiết phải có động cơ tình dục.
Đồng thuận
Tại hầu hết các khu vực pháp lý, đồng thuận được định nghĩa là sự đồng ý một cách tự nguyện và không bị ép buộc của một người có đủ năng lực nhận thức để đưa ra sự đồng ý đó.
Các yếu tố ảnh hưởng đến sự đồng thuận
Sự đồng thuận có thể không hợp pháp hoặc bị vô hiệu hóa nếu rơi vào một trong các trường hợp sau:
- Do bị ép buộc bằng bạo lực, đe dọa hoặc sợ hãi vì bạo lực, đe dọa hoặc sự hăm dọa;
- Do bị lừa dối hoặc dùng thủ đoạn gian dối để có được sự đồng ý;
- Do lạm dụng vị trí quyền lực, mối quan hệ chuyên môn hoặc sự tin tưởng để đạt được sự đồng ý;
- Do người bị hại không có khả năng thể chất hoặc tinh thần, còn quá nhỏ tuổi hoặc không đủ năng lực để hiểu rõ bản chất hành vi;
- Do bị giam giữ trái pháp luật;
- Do đang trong tình trạng ngủ, bất tỉnh hoặc say rượu, ma túy;
- Do hiểu sai bản chất tình dục của hành vi hoặc nhầm lẫn danh tính của người thực hiện hành vi;
- Do nhầm lẫn rằng hành vi đó là vì mục đích y tế, sức khỏe hoặc vệ sinh.
Điều thú vị là ở một số khu vực pháp lý, sự đồng thuận có được là do một lời hứa về lợi ích hay quà tặng thì vẫn được xem là hợp lệ, ngay cả khi lời hứa đó không được thực hiện. Tuy nhiên, điều này khác biệt với các trường hợp bị ép buộc, đe dọa hoặc thao túng tâm lý.
Bất kỳ ai dùng thủ đoạn gian dối, giả mạo hoặc mưu mẹo để dụ dỗ người khác tham gia vào hành vi tình dục, có thể bị coi là phạm tội tình dục.
Không có sự đồng thuận hợp pháp nếu hành vi tình dục được thực hiện do nạn nhân bị ảnh hưởng bởi thuốc hoặc say xỉn.
Không có sự đồng thuận nếu nạn nhân chịu khuất phục do bị áp lực tâm lý, lạm dụng quyền lực hoặc lợi dụng hoàn cảnh cưỡng bức.
Rút lại sự đồng thuận
Sự đồng thuận dù đã được đưa ra một cách tự nguyện thì vẫn có thể bị rút lại bất kỳ lúc nào, ngay cả khi đang trong quá trình giao cấu.
Nhầm lẫn về sự đồng thuận
Người bị buộc tội có thể viện dẫn nhầm lẫn về sự đồng thuận như một bào chữa hợp pháp. Tuy nhiên, để bào chữa này được chấp nhận thì niềm tin vào sự đồng thuận phải là trung thực và không bắt buộc phải hợp lý. Nhưng tòa án sẽ xem xét các yếu tố khách quan để đánh giá xem niềm tin đó có thật sự được giữ một cách trung thực hay không. Ví dụ: nếu người bị buộc tội không có lý do hợp lý để tin rằng có sự đồng thuận, thì họ được coi là đã biết rằng không có sự đồng thuận – tức là không thể viện dẫn nhầm lẫn.
Ngoài ra sự nhầm lẫn xuất phát từ việc tự làm mình say xỉn thì bào chữa không còn hợp lệ.
Yếu tố thứ nhất của tội xâm hại tình dục – Yếu tố tinh thần
Để buộc tội bị cáo, công tố viên phải chứng minh vượt qua mọi nghi ngờ hợp lý rằng bị cáo biết rằng người kia không đồng ý, hoặc bị cáo đã liều lĩnh với việc liệu người kia có đồng ý hay không. Sự liều lĩnh có thể bao gồm bị cáo biết rằng có khả năng người kia không đồng ý nhưng vẫn tiếp tục hành vi; hoặc bị cáo không suy nghĩ gì tới câu hỏi liệu có sự đồng ý hay không. Điều này cũng bao gồm sự thờ ơ liều lĩnh.
Yếu tố thứ hai của tội xâm hại tình dục – Hành vi thực tế
The second element of sexual assault is
Yếu tố thứ hai trong cấu thành tội xâm hại tình dục là hành vi thực tế – tức là phần vật lý của hành vi phạm tội. Công tố viên phải chứng minh vượt qua mọi nghi ngờ hợp lý rằng bị cáo đã thực hiện hành vi giao cấu với nạn nhân. Điều này không bao gồm các hành vi thực hiện vì mục đích y tế hợp pháp hoặc những hành vi không tình nguyện,
the physical aspect, whereby the prosecution must prove, beyond reasonable doubt that the accused has physically assaulted the victim. This does not include medical examination or involuntary acts.
Án phạt
Loại án phạt phụ thuộc vào việc bị cáo bị buộc tội theo đúng thẩm quyền xét xử và hoàn cảnh của từng tội danh, và có thể thay đổi từ 10 năm đến tù chung thân.
Hãy theo dõi tin tức mới nhất của JBS
Looking For Lawyers Who Make A Positive Difference?
As lawyers, we sincerely uphold our responsibility of positively changing the community. We are passionate about making a positive difference and are inspired to work with like-minded people in making our community a better place.